Phóng sự điều tra gần đây đã phản ánh về tình trạng lừa đảo liên quan đến mô hình “hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ” tại Việt Nam, trong đó người cao tuổi trở thành đối tượng chính của các hành vi này.
Mô hình này, vốn xuất phát từ châu Âu, khi vào Việt Nam đã có những biến tướng. Các đối tượng lừa đảo thường tiếp cận người già thông qua các cuộc gọi, hội thảo hoặc các chuyến du lịch miễn phí, sau đó dùng các thủ đoạn tâm lý để ép ký hợp đồng với giá trị từ vài trăm triệu đến hàng tỷ đồng, hứa hẹn lợi nhuận cao.
Khi nạn nhân nhận ra bị lừa, họ thường bị mắc kẹt trong các chiêu trò khác như yêu cầu đóng thêm các khoản phí mua lại hợp đồng hoặc nâng cấp. Có trường hợp người cao tuổi mua tới 74 hợp đồng, thiệt hại gần 20 tỷ đồng.
Sự cô đơn và thiếu sự quan tâm được xem là nguyên nhân khiến người già dễ bị lợi dụng. Việt Nam đang đối mặt với tốc độ già hóa dân số nhanh và nhiều người cao tuổi sống với nhiều bệnh mãn tính. Trong bối cảnh này, việc xây dựng các mô hình sinh hoạt cộng đồng cho người cao tuổi được xem là giải pháp giúp họ được giao lưu, cập nhật thông tin và phòng tránh các hành vi lừa đảo.

Nhiều người xem phóng sự về “hợp đồng kỳ nghỉ” rồi thắc mắc: Sao các cụ lại dễ tin người đến vậy?
Nhưng có lẽ vấn đề không nằm ở việc các cụ nhẹ dạ.
Những người bán các gói này không xuất hiện với dáng vẻ của một kẻ đào lửa. Họ ngồi nói chuyện hàng giờ đồng hồ, hỏi han sức khỏe, gia đình, con cháu. Họ nhớ tên, nhớ hoàn cảnh, xưng hô mẹ – con, ông – cháu rất tự nhiên.
Với một người trẻ, đó có thể chỉ là kỹ năng bán hàng.
Nhưng với nhiều người già sống cô đơn, con cái ở xa hoặc quá bận rộn, đó lại là sự quan tâm mà họ đã lâu không nhận được.
Rồi sau một thời gian tiếp xúc, các cụ bắt đầu tin tưởng. Và khi những lời hứa về chuyển nhượng, sinh lời được đưa ra, trong đầu các cụ xuất hiện một suy nghĩ rất giản dị:
“Mình già rồi nhưng vẫn có thể tạo ra kinh tế.”
“Không trở thành gánh nặng cho con cháu.”
“Biết đâu còn để dành thêm được chút gì đó cho các con.”
Đó không phải lòng tham.
Đó là mong muốn được sống có ích và được con cháu ghi nhận.
Chính vì đánh trúng vào tâm lý ấy nên khi các cụ đã xuống tiền, mọi thứ gần như không còn đường lui. Từ tiền tiết kiệm, lương hưu, vàng bạc, thậm chí cả sổ đỏ… đều có thể trở thành “vốn đầu tư” cho một giấc mơ không có thật.
Đau lòng hơn là rất nhiều nạn nhân trong phóng sự đều có điểm chung: sống xa con cái, thiếu thốn tình cảm, có cụ thì con cái bệnh tật nên dễ mủi lòng với những lời mật ngọt từ kẻ đào lửa mà tin tưởng vào chúng.
Cạm bẫy đáng sợ nhất không dệt bằng hợp đồng, mà dệt bằng sự cô đơn. Khi những đứa con để lại khoảng trống vô tâm, kẻ xấu đã lấp đầy nó bằng mật ngọt. Để rồi, mất mát tài sản chỉ là bề nổi, thứ đọng lại dưới đáy bi kịch là niềm tin vỡ nát và những rạn nứt thế hệ khó thể vá khâu. – 1 bình luận đáng lưu tâm
Điều tôi quan tâm là khi nào CA vào cuộc?
Mô hình sinh hoạt cộng đồng đó hay đó các bác, đặc biệt ở các thành phố lớn
Đó cha mẹ mình cũng bị giống vậy. Du lịch miễn phí có xe đón đưa, đt miết luôn. May mà ko đi
Đánh vào lòng tham thôi.
Thực tế ảo VR
Những người trong nhà của các nhân viên ấy có giải thích gì không ạ. Chắc vì họ phải mưu sinh thôi 🤕